"
"
Bỗng dưng tôi thấy mình quạnh vắng
Lạnh cả vầng mây cả ánh trăng
Có lúc nhủ mình không yêu nữa
Bỏ bóng em đi, thử một lần!
Tôi giận tình tôi, giận trời đêm
Giận ai nhàn nhạt đến đau mềm
Tôi trộm mùa vàng nơi lối nắng
Hong mảnh tình tôi để... nồng em…
PhốChâuHong,13-6-10 ...

THƠ VIẾT TẶNG NGƯỜI DƯNG
Bài thơ này anh viết tặng em
Tuổi hai mươi tràn đầy sức sống
Ta có gặp nhau trong tận miền sâu thẳm
Hai tâm hồn sao cứ mãi xa xôi
Bài thơ này là nỗi nhớ em ơi
Xin đừng hỏi vì sao mùa Đông giá lạnh
Cánh lục bình trôi về đâu trăm ngả
Bến bờ nào giữ lại tháng ngày qua
Bài thơ này em nhé cho hai ta
Có một thời sao ngây ngô đến lạ
Chỉ một lời thôi vậy...

"
Nhạc: Giáp Văn Thạch
Thơ: Đỗ Trung Quân
Trình bày : NSND Thu Hiền
" "
" "
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay.
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông.
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.
Quê hương mỗi...

Ngày ửng hồng sau màn sương gấm mỏng,
Nắng dát vàng trên bãi cỏ non xanh.
Dịp cầu xa lồng bóng nước long lanh,
Đàn cò trắng giăng hàng bay phấp phới. Trên cành cây, bỗng một con chim gọi
Lũ người đi lí nhí một hàng đen
Trên con đường cát trắng cỏ lam viền
Họ thong thả tiến theo chiều gió thổi,
Dưới bầu trời trong veo không mảy bụi,
Giữa cánh đồng phơn phớt tựa màu nhung.
...

Thơ. Theo bước Thầy đi.
Theo bước thầy đi
Chân con lại bước xuống thuyền
Nghiêng vai đở lấy mái chèo Thầy trao.
Mái chèo nặng nghĩa ân sâu
Thầy ơi con đã nghe lời Thầy răn
Sông sâu nước cả chớ sờn
Con sang đưa cả chuyến đò cùng sang.
...
Em bước lên bục giảng hôm nay
Lòng thổn thức nhớ ngày xa xôi ấy
Ánh mắt ai sao dịu dàng đến vậy
Biết bao điều day dứt mãi không thôi
Thời gian ơi! Thấm thoắt đã xa rồi
Ngôi trường cũ..?Người lái đò xưa ấy...
Và cứ thế vô hình em đứng dậy
Gửi lòng mình theo ánh mắt ngây thơ
Buổi đầu tiên vang dậy tiếng i...t...
Là nguyên vẹn khuôn hình cuộc sống...
...

Gửi cô
Bao năm tháng,nay ta giật mình tỉnh giấc
Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương
Những ngày vui của 1 thuở đến trường
Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
Và duyên dáng của một người con gái.
Tâm hồn con,một nỗi buồn dài
Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc
Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
Âu...
Một nỗi buồn vô cớ
một nỗi nhớ vô hình
một mối tình thầm lặng
Một hi vọng mong manh
Nơi em đến liệu có anh không nhỉ?
Liệu anh có còn bước đi mãi cùng em
Nơi em đến một chân trời xa lạ
Liệu tình mình có thắm thiết nữa không?
Em sợ lắm người em yêu tha thiết
Vắng anh rồi em biết phải làm sao?
Hỏi gió hỏi mây hỏi cả trời cao
Làm sao đây để cho em khỏi nhớ
Khỏi muộn phiền để...
Mến chúc mọi phụ nữ luôn khỏe khoắn, vui vẻ và yêu đời. Cuộc sống sẽ thật vô vị và nhàm chán nếu thiếu vắng phụ nữ. Mọi người trên mặt đất này đều được sinh ra từ một người phụ nữ. Hãy yêu mến, trân trọng và biết ơn họ.
Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, vǎn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thǎm dò những hành...
Thơ viết về vợ mà nghiêm trọng quá chưa chắc người đọc đã thích. Cười cười cợt cợt một chút, tinh nghịch hóm hỉnh một chút người đọc sẽ thú vị. Cũng đã nhiều nhà thơ cho vợ mình là "Hoa hậu của nhà" nhưng tôi thích bài của nhà thơ Vương Trọng hơn cả.
Nhà có ba trai: hai con một bố
Chỉ mình em độc đắc nữ thôi mà
Anh bạc đầu chưa qua thời nhí nhố
Cứ gọi em là hoa hậu của nhà!
Hoa hậu của...

*
Mùa Thu đến tâm hồn tôi xao xuyến
Lá thu vàng trãi rộng khắp lối đi
Cho tình thơ lên tiếng gọi rù rì
Thay lời nói của trái tim bấy lâu im tiếng
Mùa Thu ấy giờ đây đã xuất hiện
Xoá nhoà đi những kỷ niệm đau buồn
Cho tim nàng rơi những chiếc lá đau thương
Và tưới mát cho con tim đà khô héo
Mùa Thu đến cho tình yêu thơ mộng
Không đau buồn , không tiếng khóc bi thương
Hết than...

"
Hà Huyền Chi
"
Con cá không ngủ gọi hoài tên em
Bơi trong tâm sự đỏ mắt trông tìm
Hỏi hòn đá rêu, hỏi cây rong úa
Vỏ ốc lặng thinh mang niềm đau riêng
Hỏi em đâu rồi biệt vô tăm tích
Những ngày không em là những ngày Ðông
Hỏi lời vô duyên, hỏi câu vô ích
Hỏi ngọn tóc phai, hỏi vết thương hồng
Như gió không nhà gió bay mỏi cánh
Nỗi buồn vô căn, buồn thấp buồn cao
Hỏi vạt mưa nghiêng,...
vui đi xuống, buồn đi lên
gặp nhau nơi chỗ nhớ quên thật thà
buồn đi vào, vui đi ra
gặp nhau nơi chỗ biết là cần nhau
tình chưa một bữa gối đầu
nên chi vớ vẩn ra vào xuống lên
gọi hoài mòn nhẵn cái tên
nhỡ mai hẹn gặp chắc tìm bở hơi
đành nay thơ viết giữa trời
tỉ như lông ngỗng gieo thời Mị Châu
dẫu mai đời cuộc bể dâu
vẫn còn lời ý vương cầu sông Ngân
kể như mình đã hóa thân
...

Con chuồn chuồn chở nắng mùa thu
Chở chiều đong đưa, chở heo may dịu dàng vờn tóc rối
Nhịp ngày trôi rất vội
bỗng ngừng.
Để lặng im ngân rung
Tiếng dương cầm con dế mèn rả rích trong đêm mưa mùa thu ẩm ướt
Bản tình ca rất mượt
Và buồn
Này anh có đang xòe tay và đếm mưa tuôn
như con bé em đếm mùa thu qua từng hạt nước
Biết rằng đi lối ngược
Nên xòe tay... và chẳng thấy gì
Nhẹ nhàng mùa...

Khởi đầu từ đâu nhỉ
Từ nguyên thuỷ Hồng hoang
Từ cõi mộng thiên đàng
Từ hồ sen ao cá
Hay từ cánh cò lả
Bay ngay cánh đồng xanh
Từ những giấc mơ lành
Từ ngôi chuà tháp cổ
Từ khi còn bỡ ngỡ
Từ lúc nhớ, tìm nhau
Từ lá thu đổi màu
Từ cầu vồng bảy sắc
Từ khi em thắc mắc
Hỏi anh thật là ai
Từ khi sợi tóc mai
Vô tình chạm môI mắt
Từ khi lấy tình thật
Giải bày tự đáy tim
...

Là những giấc mơ chỉ mãi của riêng mình
Rụng se sắt vào dạt dào nỗi nhớ
Ừ, miên man...
Biết đâu mình lại là nàng công chúa nhỏ
Ngơ ngẩn nhặt tìm cuối chiều một mảnh hoàng hôn rất trong...
Nổi loạn một lần để thơ thẩn thong dong
Sẽ mênh mang nhé chiều theo mưa ngược dốc
Quá giang cho mình chút ngày xưa cũ kỹ
Để ngập ngừng đôi khi câu điều kiện "nếu... thì..."
Í ới gọi về những ký ức lang thang
Ta đi mải...

"
"
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không...

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng...
Các ý kiến mới nhất